LÀM BIÊN TẬP

“TAI NẠN NGHỀ NGHIỆP” THƯỜNG GẶP

ĐỐI VỚI NGƯỜI LÀM BIÊN TẬP NGHIỆP DƯ

CHO CÁC TẬP THƠ “GÓP GẠO” NGÀN TRANG

CỦA HỘI THƠ ĐƯỜNG LUẬT VIỆT NAM

 

Tôi nói biên tập nghiệp dư là biên tập không chuyên nghiệp, là

làm thời vụ, là làm vội vã cho kịp thời gian ra sách.

Năm 2019, mãi đến 15 ngày cuối tháng 12 và đầu tháng 1/2020

vẫn còn hơn 20 đơn vị mới hoàn trả bản bông và nộp thêm bài mới.

Đến giáp Tết Nguyên Đán, nhà in họ gửi thông qua chế bản in

thử. Ban Biên tập bò nhoài ra đọc , kiểm soát chỗ in sai, trình bày sai.

Theo kinh nghiệm xương máu của người làm nhiệm vụ đọc chế

bản, là phải đọc dò từng chữ và đọc ngược từ chữ cuối bài đọc lên.

Đọc như thế thì mới soát được chố in sai. Vẫn biết thế nhưng đọc theo cách chuyên nghiệp ấy, thì mỗi ngày chỉ đọc được chừng 20 bài.

Sách có 2400 bài thì tốc độ này buộc phải mất ít nhất là 120 ngày. Hai người làm thì phải 60 ngày…Chết nỗi, ngày Tết làm sao triệu tập được 3-4 người đến làm…Chính do vậy mà cô vi tính làm tội mấy ông biên tập. Người vi tính thường mặc định sơ đồ in một trang thơ đường luật: ô in ảnh, ô in 5 thông tin cá nhân, ô in bài thứ nhất, ô in bài thứ hai.

Khi họ in xong trang tác giả A, sang đến trang của tác giả B, cô vi

tính xóa các chữ của trang cũ để điền các chữ mới vào trang mới.

Làm thế để cô vi tính tránh phải thiết kế lại khuôn trang. Nhưng khốn

nạn thay, cô lại bỏ sót một chữ, hay một dòng cũ. Thế là tác giả B bị

nhận tên, nhận chữ, nhận thơ của tác giả A.Truy sau mới biết nông nỗi. Lúc đọc lại chế bản, người đọc đã bỏ sót.

Tập thơ 15 đã bị tai nạn này.

Chi Hội Lục Đầu Giang, có mấy trường hợp tên tác giả bị đổi.

Thế là mấy người làm biên tập bị ‘ăn đòn’, là “các người có quyền gì

đặt tên mới cho công dân !”. Chung qui là ở tại lỗi khâu đọc lại.

Chi Hội Nguyễn Trãi, tác giả Nguyễn Đình Khảo, thơ hay như thế

này:

Bài HƯƠNG BIỂN

Bãi tắm Thiên Cầm tiếng vọng xa

Cung thanh réo rắt nhịp giao hòa

Mây xanh cưỡi sóng vờn con nước

Dòng ngọc đan tay quyện khúc ca

Mộc mạc nguyên sơ yêu xứ Nghệ

Hữu tình thủy mặc mến quê choa

‘Đi mô cũng nhớ về Hà Tĩnh’

Hương biển vơi đầy bạn với ta.

 

Thơ gốc là như thế, sách in 4 câu đầu thì cũng là như thế,

nhưng 4 câu cuối lại in quá sai như sau:

Mộc mạc nguyên sơ yêu xứ Nghệ

Mộc mạc hữu tình yêu bãi biển

Nguyên sơ gợi cảm mến quê nhà

Hương biển vơi đầy bạn với ta.

 

Tác giả Nguyễn Đình Khảo nổi giận là phải, in thế đã làm hỏng

cả một bài thơ; hỏng ý thơ, hỏng luật thơ.

Người đọc lại chế bản xin nhận cái tội bỏ sót này. Xin Anh Khảo

đừng kết tội cho người biên tập. Người biên tập của chúng tôi, nói

chung đều có khả năng hiểu luật thơ gần như các tác giả, chứ không

ai lại đi hạ bút sửa thơ có vần chân liền nhau như vậy. Đây rõ ràng là

cô vi tính có tội với chúng tôi, người đọc chế bản có tội với anh Khảo.

Tôi nhân danh trưởng ban biên tập xin lỗi các tác giả, xin lỗi các

bạn đọc. Ai đó đang cầm trên tay tập thơ Đường luật tập 15, làm ơn

chữa hộ cho 4 câu cuối cùa bài “Hương biển” rất hay của tác giả

Nguyễn Đình Khảo. Xin cảm ơn!

Năm 2020 này, theo ý của anh Kim Quốc Hoa, đề nghị các Chi

hội, tự đánh máy, rồi gửi email về cho ban biên tập, để hạn chế tối

đa lỗi “tam sao thất bản” thường đã có.

Nguyễn Đức Thụ

Trả lờiChuyển tiếp