Chùm bài xướng họa của Dương Đoàn Trọng và các thi nhân

Thi nhân Dương Đoàn Trọng, CN CLB thơ Đường luật huyện Chương Mỹ là một cây bút sắc sảo, được nhiều bạn thơ ngoài đời và trên trang facebook biết đến.

Thơ anh luôn mang hơi thở cuộc sống, có chất lãng mạn, lạc quan và tếu táo của anh bộ đội Cụ Hồ, có nhân văn và triết lý nhẹ nhàng của ngưòi đã bước sang bên kia dốc của đường đời.

” HỌA ĐÔI GIẦY” là một trong những bài thơ mà Ban biên tập lựa chọn đăng lên cùng một số bài họa.

Xin mời các thi nhân tiếp tục họa và gửi về hộp thư thoduongluatvn@gmail.com để BBT tuyển chọn và đăng tải.

HOẠ ĐÔI GIẦY (Dương Đoàn Trọng – xướng)

Đôi giầy cứ tưởng nhất mình sao
Đệm bước người ta vẫn tự hào
Mặt bóng nhờ xi năng quệt đến
Hình xinh cậy chỉ khéo khâu vào
Ôm chân chẳng tính to hay nhỏ
Bám gót không lường thấp hoặc cao
Há mõm tan đời không nói được
Rồi đây biết họ vứt nơi nào

………

 

Y ĐỀ (Nguyễn Thịnh – họa)
Nhẵn bóng bên ngoài quả đẹp sao
Xông pha khắp nẻo bậc anh hào
Rời chân lặng lẽ nơi hèn xó
Dập cẳng rầm rầm chốn lệnh cao
Lẻ một da ngon đành vứt bỏ
Tròn đôi đế vẹt vẫn đi vào
Căng mình ráng sức hầu thân chủ
Gót đỏ chân son có nhớ nào.

………………..

 

TỚ BẢY SAO (Phạm Huy Thông – họa)

Ngật ngưỡng khoe rằng tớ bảy sao
Từ xưa chẳng rõ mặt anh hào
Màu đen cũng bởi si thường quệt
Mẫu đỏ vì chưng trát mực vào
Gót dạo nào lo gì kẻ thấp
Chân lùa chẳng sợ cái thằng cao
Mòn da vẫn ngại tan tành chỉ
Tận kiếp người ta bỏ chỗ nào?

………………………….

GIẦY CÓ SỐ (Hue Muoi – họa)

Mệnh giá đôi giầy chất lượng cao
Hèn sang chẳng kén xỏ chân vào
Đồng hành ấm lạnh luôn chung thủy
Sánh bước oi nồng mới tuyệt sao
Bóng lộn phong lưu phường khá giả
Mờ si tất bật đấng anh hào
Nghèo nàn há mõm còn đi suốt
Phú quý bong keo vứt cái ào !

………………

GIẦY DÉP (Đinh Duy Đang – họa)
Nâng bước con người thật đẹp sao
Vào trong vũ hội dáng anh hào
Ôm chân vừa vặn khi đi tới
Bám gót như in lúc bước vào
Muốn khít cần tìm to hoặc nhỏ
Thích êm phải kiếm thấp hay cao
Một khi đã cũ không dùng nữa
Chỉ việc thay thôi chứ thế nào

……………………………………….

KIẾP GIẦY (Hà Duy Tự – họa)

Kiếp giầy mới vất vả làm sao
Từ kẻ dân đen đến phú hào
Ủ ấm bàn chân khi xỏ đến
Giữ êm đôi gót lúc đi vào
Giúp chàng quân tử thêm nhanh nhen
Hộ đấng thuyền quyên thiếu độ cao
Một kiếp nâng chân bao kẻ thấp
Vẫn không được tiếng cảm ơn nào!

………………………….

 

“LÊN VOI XUỐNG CHÓ” (Nhất Mai Thư Hoàng – họa)
Nện bước người sang ngỡ hóa sao
Nghĩ thân ngang ngữa đấng anh hào
Càng thêm bóng loáng nhờ xi quện
Lại rất tự tin đính hiệu vào
Đu cẳng anh trai quên phận thấp
Dựa hơi chị gái mắt vời cao
Ai hay thiên hạ yêu vồ vập
Quá lứa nằm lăn xó xỉnh nào.
………….

 

ĐÔI GIÀY TIẾC BUỔI ĐƯƠNG THÌ (Hoàng Xuân – họa)

Còn gin mông má đẹp làm sao ,
Khoe dáng khoe duyên thật tự hào.
Năm tháng thả mình trên mọi nẻo ,
Ngày qua thử sức khắp nơi vào .
Ôi thôi , gót vẹt , da đành rách ,
Trời hỡi , thân tàn , mũi thấp cao .
Chẳng thể đua đòi cùng chúng bạn ,
Thẩn thờ tiếc nuối buổi hôm nào.